Cuối cùng, lời hẹn cùng nhau ôm tay lái vượt biên giới Việt, rong ruổi trên cung đường Đông Dương đã thành sự thật. Các đại gia đình Mercedes, Lexus, Acura, Toyota, Chevrolet cùng 48 thành viên đã vượt qua quãng đường dài gần 2.500 km xuyên Tây Nguyên, xuyên rừng đại ngàn Attapeu, băng qua cao nguyên Bolaven, vượt sông Mekong trên chuyến phà đầy những chuyện lạ lùng, khám phá Di sản văn hóa thế giới Wat Phou hoang sơ, tắm nước thác Khôn hùng vĩ, ngọn thác lớn nhất Đông Nam Á…, và quay lại vị trí xuất phát!

Hành trình không thể nào quên

*Cà phê 30/4 dinh Thống nhất, 4 ngày trước khi xuất phát

Cuộc họp cuối cùng trước khi lên đường. Ngổn ngang nhiều gian khó: 3 chiếc xe vẫn còn trong tình trạng chờ bổ sung thủ tục để cấp visa, nhiều cảnh báo về tình trạng đường sá phức tạp đặc biệt ở chặng mở màn, đoạn từ TP.HCM đi Kontum. Ông giám đốc công ty vệ sinh môi trường Buôn Ma Thuột thậm chí còn kêu lên: Trời ơi, phụ nữ lái xe chi cho cực, đường xấu lắm, từ sáng tới khuya mới tới Kontum, mà là xe hai cầu, là tay lái đàn ông đấy!

Vậy mà vẫn cười nói rổn rảng. Khó khăn không làm họ chùn tay lái.

*TP.HCM 4 giờ sáng ngày 30/12

Sài Gòn còn ngái ngủ, 11 chiếc xe xếp hàng dài trước công viên Tao Đàn, logo số má đã sẵn sàng, bộ đàm thử gọi nhau í ới. Chưa có chuyến đi nào của CLB khởi hành sớm như thế mà các thành viên…đúng giờ như thế!

Ra đi trong thành phố mờ sương…

 

che chắn

 

*Cách Buôn Ma Thuột gần 100 km, hơn 10 giờ sáng 30/12

Bình thường đi đường 14C từ Bình Dương, qua Bình Phước, Đăk Nông lên Buôn Ma Thuột nhưng đường này khá xấu, đôi khi có thể kẹt xe ở những khúc đang làm đường dở. Vì vậy chúng tôi quyết định men theo đường biên giới 14C, theo ngả Đồn 8 ĐakMil, chỗ dừng chân giữa đường nằm sát khu vực biên giới. Nửa đường đã ở phía sau.

Đường đồn 8 sát biên giới Việt-Lào
Lạc vào vùng cấm nè

*Kontum, 7g sáng 31/12

Chỉ còn 80km nữa chúng tôi sẽ tới cửa khẩu Bờ Y. Sau một đêm ngon giấc và bữa sáng nóng hổi trên cao nguyên, tất cả cùng phấn khích chuẩn bị lên đường.

*Cửa khẩu Bờ Y, 11g ngày 31/12

So với thời chủ tịch CLB “dò đường”, khu vực hải quan phía bạn đã được xây dựng mới, khang trang, cán bộ hải quan đã làm việc với máy vi tính nhưng vẫn “tinh vi” kiểu Lào nghĩa là gõ chữ rất chậm và thỉnh thoảng lại có kẻ “chen ngang”.

Nhưng thủ tục có hành tới đâu cũng không ngăn cản được đoàn xe lăn bánh. Cột mốc số 0 biên giới Việt-Lào trở thành “đạo cụ” đặc biệt cho các người mẫu tạo dáng đủ kiểu.

Đổi tiền mặt ai nấy cùng căng thẳng. Nhiều quá sợ không mang nổi mà
Quầy đổi tiền biên giới Việt-lào

*Trên đường tới Attapeu, 13 ngày 31/12

Con đường 13 như dải lụa uốn lượn băng qua rừng đại ngàn– đường test tuyệt vời cho các tay lái thả sức đua với tốc độ trên dưới 100 km. Tuy nhiên, đường đèo dốc với nhiều cua ngoặt cũng là một thử thách không hề nhỏ.

 

Và đây là bữa ăn nhiều kỷ niệm “nhớ đời”:

*Paksé, đêm 31/1

Tới nơi rồi ! Bữa tối được dọn ngay trong nhà hàng của khách sạn Champaxaixe, nằm bên bờ nhánh con sông Mekong, mà ông chủ là Việt kiều. Buổi gặp gỡ các thành viên Hội Việt kiều tỉnh Champasak diễn ra ấm cúng, thân mật trong không khí thiêng liêng của giờ phút chuẩn bị bước sang năm mới 2011.

Đêm nay, Pakse, thủ phủ tỉnh Champasak náo nhiệt khác thường, tại sân vận động đang diễn ra thi Hoa hậu Lào toàn quốc, có truyền hình trực tiếp và có bắn pháo hoa hẳn hoi. Miss Lào không có màn thi mặc áo tắm-anh bạn người Lào nói tiếng Việt rất sõi : “Không thi áo tắm giống hoa hậu Việt Nam đâu, con gái Lào kín đáo”, rồi cười hì hì.

Nhưng đoàn ta cũng có nhiều hoa hậu nè :

*Đường tới Wat Phou, 10g ngày 1/1/2011

Tọa lạc dưới chân núi Phou Cao, tỉnh Champasak, cách sông Mekong 6km, để tới được Wat Phou, khu di tích nổi tiếng nhất ở Nam Lào, được UNESCO công nhận là Di sản thế giới năm 2001, chúng tôi phải vượt sông bằng phà. Một chuyến phà nhiều chuyện không thể quên. 11 chiếc xe mà có lúc phải chia thành 3 chuyến, bởi phà Lào rất nhỏ, mỗi chuyến chỉ chở 5-6 xe là hết. Đường xuống phà rất thủ công, nhưng các anh nhân viên thì rất nhiệt tình. Khách bộ hành qua phà miễn phí, nhưng xe qua phà thì tốn kha khá (40.000 kíp, tương đương gần 120.000 đồng).

*Đón năm mới ở vùng đất thiêng, 12g ngày 1/1/2011

Đường lái xe đi thật tuyệt :

Đường thế này tha hồ "lụa"
Hoành tráng đoàn ta
Trạm kiểm soát vé của Lào đơn giản có thế này thôi, vài ngăm ngàn đầu tư là hết

Tương tự Angkor Wat ở Campuchia, Buriam ở Thái Lan hay Thánh địa Mỹ Sơn ở Quảng Nam, Việt Nam, Wat Phou vốn là quần thể đền thờ Khmer, được xây dựng vào loại sớm nhất trong khu vực. Quần thể này có một ngôi đền được xây dựng từ thế kỷ 5 tuy nhiên đã bị phá hủy gần hết, các cấu trúc còn sót lại thì có niên đại từ thế kỷ 11 đến thế kỷ 13, nghĩa là sớm hơn Ankor Wat. Ngôi đền có kết cấu độc đáo dẫn đến một điện thờ, nơi có một linga tắm trong nước từ một dòng suối trên núi chảy xuống.

Tuy nhỏ hơn nhiều so với Angkor Wat hay Mỹ Sơn nhưng Wat Phou có một vẻ đẹp lặng lẽ và hoang sơ. Sự vắng vẻ nơi đây cũng mang tới cho khách hành hương một tâm trạng thanh tịnh, bình yên quý hiếm.

*Đi chợ Đào Hương, sáng 2/1/2011

Ngôi chợ lớn nhất Pakse, do nữ chủ nhân người Việt, chị Lượng, tức Đào Hương, xây dựng. Người phụ nữ này cũng là nữ doanh nhân thành đạt nổi tiếng ở Lào, chủ một khu nhà vĩ đại như một khách sạn 5 sao ở trung tâm Pakse hướng mặt ra bờ sông Mekong. Chợ Lào giàu có nhất là đồ “thiên nhiên”, từ rau củ quả, trái cây đến thịt bò. “Chiến lợi phẩm” được chị em thu lượm nhiều nhất để làm “mồi nhậu” trong dịp Tết nguyên đán là thịt bò và thịt nai sấy kiểu Lào.

*Tắm thác Khôn hùng vĩ, chiều 2/1/2011

Mê Kông chảy
Cây lao đá đổ
Ngẫm nghĩ voi đi
Thác Khôn cười trắng xóa

Những câu thơ một thuở Nguyên Hồng (bài thơ Cửu Long Giang ta ơi) từng chỉ đọc trên những trang giấy, giờ là đây. Thác Khôn (Khon Phapheng), nói đúng hơn là một quần thể thác lớn nhất Đông Nam Á- tứ bề đều thấy thác. Chúng tôi đã có buổi tắm thác đã đời, ngâm mình trong dòng nước Mekong cuộn chảy. Mở ngoặc nói thêm rằng có rất nhiều tình yêu đã thăng hoa ở chốn hoang sơ hùng vĩ này !

Người mẫu Victoria's Secret đây
Điệu nhảy trên thác đây

*Sáng 3/1 : Chia tay Pakse

Sự cố xảy ra vào lúc không ai ngờ. 3 chiếc xe trong đoàn tự dưng…xịt lốp vào tối 2/1, tối cuối cùng chuẩn bị cho hành trình trở về. Khổ nỗi các cửa hàng vá xe ở đây làm việc “kiểu Lào” nghĩa là 4 giờ chiều đã nghỉ và 8 giờ sáng còn…ngái ngủ ! Thế là chúng tôi đành chia hai tốp, tốp đầu khởi hành từ 6 giờ sáng, tốp thứ hai sau khi…vá xe xong (gần 10 giờ).

Nhưng đường về đã quen nên tốc độ tăng mướt mát.

 

*Buôn Mê Thuột, 7g sáng ngày 4/1/ 2011

Hành trình đã gần tới ngày chia tay. Chặng về vượt mức kế hoạch, từ Pakse cả đoàn về thẳng Buôn Mê Thuột với độ dài hơn 700 km ! Trước đó không ai tin được mình có thể lái xe một quãng đường xa thế chỉ trong một ngày. Mà về tới Buôn Mê đồng hồ mới chỉ 19g, vẫn đủ thời gian massage và ăn đặc sản nem cuốn cao nguyên.

*Sài Gòn, sáng ngày 4/1/2011

Check email, nhận được những dòng thân thương này:

Dear Thủy và Vân Anh
Chuyến đi này theo đồng hồ xe mình đi một chặng đường 2400 km đó. Chị cầm lái 800km, anh Thắng đảm nhận phần còn lại. Chị mới có bằng lái tháng 4/2010 thế mà dám cả gan đánh đu với các tay lái điêu luyện …hì hì. Nghĩ lại vui thật.
Hôm ở chợ, chị gặp chú Lạc việt kiều Lào, chú bảo đi Vientiane từ Pakse bắng xe buýt giá 150.000 kip/ người (20h chạy, 6h sáng hôm sau đến Vientiane) và đi từ TP. HCM bằng xe buýt vào các ngày thứ 3 và thứ 6 qua Campuchia đến Pakse trong ngày (4h sáng đi- 15h đến Pakse), giá vé 210.000 có bao bữa trưa. Chị có đt contact rồi. Tết âm lịch có bác nào được phép trốn ra khỏi nhà thì chúng ta lại đi bụi nhé. Hôm trước là đi bụi cao cấp, lần này là đi bụi bình dân. Đến Pakse lần này chị sẽ mang quà sang cho 2 bạn Phượng và Tuấn. Họ tốt quá em ạ.
Tuần sau chị lại phải đi công tác ĐBSCL. Chị là nghiên cứu viên văn hóa. Viện VHNT VN- Phân viện TP. HCM.
( À quên, Thủy or Vân Anh lúc nào rảnh @ cho chị danh sách đoàn và đt contact của mọi người để vừa làm kỷ niệm và khi nhớ nhau thì đt nhé. Thanks).
Chào em nhé
Chị Trâm

Thư chị làm tôi bồi hồi nhớ lại hành trình 6 ngày vừa đi qua. Vừa mới qua mà đã nhớ, đã cồn cào Nằm ngửa nhớ trăng nằm nghiêng nhớ bến/Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo (bài thơ Nhớ của Phạm Tiến Duật). Tôi chắc rằng cả 48 thành viên trong chuyến đi này đều có những nỗi nhớ của riêng mình-một hành trang tuyệt vời trong những chuyến đi ở phía trước.

Ăn tối bên bờ sông Mekong lãng mạn cực kỳ nè

 

______________________________________________________________________________

Thư của chị Trâm có nhắc tới Tuấn và Phượng. Đó là hai hướng dẫn viên “bất đắc dĩ” cho đoàn trong những ngày ở Lào. Cả hai đều là người Việt, cha mẹ sinh ra trên đất Lào, giờ họ nói tiếng Lào giỏi hơn tiếng Việt nhưng vẫn mang quốc tịch Việt và đang dạy tiếng Việt cùng tiếng Lào cho con em Việt kiều tại Pakse. Hiền hậu và nhiệt tình khi hướng dẫn, và cuộc sống riêng còn nhiều khó khăn (Tuấn chuẩn bị cưới vợ, Phượng thì đang chăm sóc bố già yếu) nhưng nhất định không chịu nhận chút bồi dưỡng của đoàn. Khoản tiền nhỏ chúng tôi gửi lại, Phượng cho biết đã mua được hơn 300 cuốn tập cho các em học sinh và nói là quà của các cô các bác các anh chị trong đoàn CLB Phụ nữ & xe hơi. Cái tình của người Việt ở nơi xa khiến chúng tôi vô cùng cảm động. Chỉ thầm gửi theo gió lời cám ơn tới Tuấn, Phượng, bác Đấu và mọi người trong Hội Việt kiều Champasak…

Lại phải giải thích chút về cái tựa của bài này có thể gây hoang mang cho một số người: Tết “lưu lạc” đất Lào. Phiêu lưu thì đúng rồi, còn Lạc cũng đúng nốt. Dù đã photocopy bản đồ đường đi chi tiết từ sách bản đồ mới xuất bản của NXB Bản đồ, có cả Vietmap của chị Oanh trang bị trên GLK, thêm cả “Việt Mép” (hỏi đường), vậy mà nhiều lúc cả đoàn vẫn phải bó tay trước sự thách đố của giao thông đường bộ Việt Nam: đường mở ra hàng ngày, đường cũ sửa sang khắp nơi, còn biển chỉ đường thì chơi trò ú tim khi có khi biến. Tuy nhiên “tội lỗi” này được qui cho chị Kim Oanh vì chị đã “trót” mời các thành viên ăn đậu phộng (lạc) rang ngay trước lúc lên đường, lạc là phải!

Lạc đường rồi, vừa ra khỏi Sài Gòn đã Lạc

 

Ấn tượng khó quên

Nguyễn Minh Ngọc: Ấn tượng của tôi ư? Đây là một chuyến đi… rất dài. Cùng với đoàn, tôi đã vượt qua khá nhiều đèo, đi từ Tây Trường Sơn sang Đông Trường Sơn, một con đèo dài tới gần 50km, là đèo dài nhất mà tôi từng đi. Nước Lào còn nhiều phong cảnh thiên nhiên còn hoang sơ, chưa bị con người tác động và khai phá, đó là điều rất đáng quý.

Phạm Thị Mai Minh (con gái chị Minh Ngọc): Chưa bao giờ tôi đi du lịch bằng xe ô tô với một quãng đường dài như thế và với một đoàn đông như thế. Một chuyến đi rất hoành tráng và tinh thần đoàn kết rất cao và vui vẻ.

Lê Nhung: Các chị lái xe rất điệu nghệ khiến các anh đi cùng trong đoàn mắt tròn mắt dẹt. Những quý ông ở xe số 2 và xe số 7 (hai chiếc xe luôn đi chậm nhất đoàn)  nói với tôi rằng họ rất ấn tượng và khâm phục các chị về tài lái xe nhưng lần sau thì họ sẽ không dám đi cùng (vì ngượng!). Ấn tượng khó phai nhất với tôi là khi xe chị Yến hết xăng, đi hết đèo, chúng tôi đã mừng như bắt được vàng khi thấy một tiệm bán xăng tư nhân, 4 chị em nhào xuống bơm xăng bằng tay hết mình. Ở Lào ăn chơi thì rẻ nhưng xăng thì đắt quá!

Chị Kim Oanh: Chiếc GLK đỏ tôi mới chạy được một thời gian ngắn và đây là chuyến đi đường trường của tôi với nó. Chân ga còn hơi nặng, cũng đúng thôi vì mới chạy 6.200km, còn chưa hết roda. Tôi nghĩ mình cần có thêm với nó nhiều chuyến đi nữa để “thuần” nó. Tuy thế, chiếc GLK này làm tôi yên tâm chạy trên mọi địa hình vì nó là xe 2 cầu. Điều khiến tôi thở phào nhẹ nhõm nhất là khi chạy đường trường, nó chỉ tiêu tốn có 9 lít xăng/ 100 km; vậy mà khi mới mua, tôi bị nhiều người dọa rằng nó sẽ uống của tôi tới 12 lít xăng/ 100km. Nhưng không gì sung sướng hơn là được chạy xe với tốc độ tới 160 – 170km/h mà không lo bị phạt. Đường ở Lào tuy nhỏ nhưng rất tốt, nếu có thể thì tôi muốn chuyến đi kéo dài hơn để có nhiều thời gian nghỉ ngơi, thăm thú thêm nhiều nơi ở đất nước này.

Tháng 1/2010

Bài liên quan : 10 ngày và 3.000 km xuyên…Lào !