(Ladycarcar.vn) – Đánh xe vào bãi đậu đầu làng, nhẹ nhàng kéo vali trên con đường nhỏ chạy dọc theo con kênh trong xanh với hàng chục cây cầu gỗ duyên dáng bắc qua, mê mải trước những ngôi nhà cổ tích, ngẩn ngơ với tiếng đàn hát du dương… -chúng tôi đã vượt qua một quãng đường gần 300 km từ nước Đức để đến Giethoorn-Venice của phương Bắc, ngôi làng thần tiên của đất nước Hà Lan, một cách không thể tuyệt vời hơn!

Sau hơn 3 tiếng lái xe, tôi đã tới ngôi làng cỏ tích Giethoorn theo một cách tuyệt vời nhất có thể
Sau hơn 3 tiếng lái xe, tôi đã tới ngôi làng cỏ tích Giethoorn theo một cách tuyệt vời nhất có thể

Thông tin về làng di sản Giethoorn có đầy trên mạng, chỉ xin vắn tắt rằng, Giethoorn được hình thành từ khoảng thế kỷ 12. Người ta bắt đầu khai thác than bùn tại đây và hình thành nên các kênh đào như ngày nay. Mặc dù dân số chỉ hơn 2.600 người, nhưng làng sở hữu hơn 180 cây cầu. Việc đi lại chủ yếu bằng thuyền, đi bộ hoặc đi xe đạp. Sau khi được “phát hiện” lại vào thập niên 1960 nhờ một bộ phim quay tại đây, Giethoorn trở thành một điểm thu hút khách du lịch, được trau chuốt hơn, có thêm các nhà nghỉ. Song việc di chuyển tới Giethoorn không đơn giản nếu sử dụng phương tiện công cộng. Kiểu gì bạn cũng phải tới Amsterdam, rồi từ nhà ga trung tâm Lelystad Centrum đón tàu đi về hướng Leeuwarden và xuống ga ở Steenwijk. Từ Steenwijk bắt tiếp xe bus số 70 để đi về Giethoorn. Mùa du lịch cao điểm thì vào cuối tuần sẽ có thêm một tuyến xe bus nữa số 249. Cách dễ dàng nhất để tới đây chính là lái xe.

Sau bữa sáng, chúng tôi kiểm tra lại một lần nữa đồ đạc trên xe, nhất là đồ ăn nhẹ và nước uống (vô cùng quan trọng cho các chuyến đường dài), đưa cho anh Tomtom địa chỉ hotel đã book trước ở Giethoorn. Mất không đầy nửa phút thì anh ấy “set up” xong hành trình hơn 270 km dự kiến sẽ hoàn thành trong khoảng 3 giờ lái xe. Non nửa cung đường này tôi sẽ lái trên đường cao tốc của Đức (autobahn). Với dân lái xe Việt, cầm lái trên autobahn ở Đức luôn là một giấc mơ. Đó là cao tốc duy nhất trên thế giới hiện nay không giới hạn tốc độ và hoàn toàn miễn phí. Không có bất cứ một Toll Gate (trạm thu phí) nào trên toàn nước Đức. Nói không giới hạn tốc độ nhưng thực tế là không giới hạn ở một số đoạn nhất định, có biển báo, chứ trên autobahn cũng đầy biển báo tốc độ, có những đoạn đường hẹp lại do đóng bớt làn vì sửa chữa bảng giới hạn ở mức 70 km/h, một số khúc cua thì chỉ còn 50 km/h. Còn nếu chưa ra đường cao tốc, nếu qua thị trấn, thị xã, giới hạn tốc độ không khác gì Việt Nam, thậm chí còn ngặt hơn. Đường qua thị trấn phải giảm xuống 50 km/h, qua khu đông dân cư, giới hạn tốc độ được vẽ ngay trên nền đường : chỉ 30 km/h thôi ! Đi đúng tốc độ qui định là một vấn đề với người mới lái xe ở châu Âu, chứ với dân bản xứ có vẻ họ không quá quan tâm tới điều này (!). Theo quan sát của tôi, không ít xe vẫn vèo vèo qua những bảng giới hạn với tốc độ chắc chắn là vượt qui định. Nghe nói rằng camera được lắp đặt ở một số vị trí, thường là chỗ có đèn đỏ, và nếu bị “chụp” thì sẽ thấy đèn loé lên, là biết sẽ có bill về nhà trong tương lai gần. Chứ hầu như chẳng thấy cảnh sát nào trên đường, “anh hùng Núp” thì hoàn toàn không có khái niệm ở đây. Tiện là navi hiển thị luôn số km giới hạn, nếu lái quá, nó sẽ nhấp nháy và báo đỏ ở con số km giới hạn để bạn biết mà điều chỉnh chân ga. Nói chung, ám ảnh vì cái bill gần 2000 euro sau chuyến đi của một người bạn, mình cứ nên “khiêm tốn”, đi đúng tốc độ qui định và giữ đúng làn xe phù hợp tốc độ (như đã nói trong kỳ 4, làn ngoài cùng chỉ dành cho những khi muốn vượt xe khác, và ngay sau khi vượt thì lập tức đánh đèn để trở lại làn trong).

Tại một điểm dừng nghỉ chân dọc đường
Tại một điểm dừng nghỉ chân dọc đường

Đường cao tốc ở Đức thì cực chuẩn, xe đi đúng làn, giữ đúng khoảng cách, nên Đức là một điểm xuất phát lý tưởng cho những người mới làm quen với việc lái xe tại châu Âu. Nước Đức nhìn từ hai bên cao tốc rất nhiều rừng, có những đoạn đường như đi xuyên rừng vậy, xanh mát vô cùng vào mùa hè. Dễ dàng nhận thấy sự khác biệt khi xe lăn bánh qua xứ Hà Lan. Vẫn đường cao tốc nhưng mặt đường không chất lượng cao như Đức, bảng giới hạn tốc độ cho phép cao nhất là 130 km/h. Đặc biệt không còn thấy rừng nữa, mà thay bằng những cánh đồng bằng phẳng, rộng rãi. Và trên cánh đồng bằng phẳng ấy tôi thoả sức ngắm qua cửa kính xe hai trong số các “biểu tượng” của đất nước Hà Lan là cối xay gió và …bò. Bò sữa Hà Lan con nào con nấy to lộc ngộc. Chúng tụ thành từng đám hoặc trắng như bạch tạng hoặc loang lổ, khác xa mấy đàn bò vừa vàng vừa gầy trên “thảo nguyên” Phan Rang nhà mình. Nhưng nếu muốn ngắm kỹ hơn hoặc chụp hình, chỉ có cách là tìm nơi đậu xe dọc đường- khoảng mươi cây số lại có một chỗ như vậy, ngay bên đường, tấm biẻn có chữ P (parking). Đây là điẻm dừng nghỉ tạm thời, thường khá đông cánh xe tải đường dài, vì theo qui định ở bên này, lái xe tải đường dài bắt buộc phải nghỉ mỗi 2 tiếng lái liên tục. Nếu không tuân thủ (có camera giám sát hành trình) sẽ bị phạt! Chỗ này chỉ đậu xe nghỉ ngơi chút ít, ra ngoài xe ngắm cảnh chụp hình cho đỡ mỏi chứ không có cà phê cà pháo được gì, toilet cũng không có. Chỗ dừng xe của các khách du lịch có biển báo ăn uống với cái dao và nĩa bắt chéo nhau. Ở đó thì đủ cả : đậu xe, toilet (miễn phí), mua sắm đồ lặt vặt và ăn uống.

Sau một trạm dừng chân nghỉ, chúng tôi thẳng tiến về Giethoorn. Khi còn cách điểm đến chừng 10 km, rời cao tốc, xe chúng tôi rẽ vào con đường nhỏ, uốn lượn giữa hai bên cánh đồng mênh mông, tít tắp, xa xa những đàn bò thong dong gặm cỏ. Đường quê thanh vắng một cách kỳ lạ. Lâu lâu mới có một chiếc xe cùng chiều hoặc ngược chiều, làng mạc hai bên đường chỉ  thấy nhà, không thấy người. Dù đã gần tới điểm đến nhưng còn khí sớm, vả lại không thể cầm lòng mà đi được trước phong cảnh nơi đây, chúng tôi lại tạt xe vào một bãi đậu ven đường. Ngay gần đó là một vườn hoa nhỏ có cả ghế xích đu cho trẻ con (nhưng chẳng thấy đứa nào!). Bất ngờ và vô cùng thú vị là khi chúng tôi ra khỏi xe thì thấy cặp mẹ con ngựa đang gặm cỏ gần đó. Ngựa mẹ nhanh chóng tiền lại gần chúng tôi thân thiện, trong khi ngựa con tỏ rõ thái độ bực tức ghen tuông vì mẹ nó chú ý đến chúng tôi ! Liền lúc ấy, một đàn dê ở đâu te tái chạy lại. Chúng tôi tiếc hùi hụi vì không chuẩn bị sẵn cà rốt theo xe để cho những người bạn thân thiện này. Kinh nghiệm là đi đường kiểu này nên chuẩn bị theo một ít cà rốt và bánh mì nhé. Cà rốt loại 2 mua ở siêu thị chỉ 0,5 euro/bó. Ngựa, dê, cừu, vịt, thiên nga, bồ câu, chim sẻ…ở đây rất dạn người, thấy người là chúng sán lại xin ăn ngay !

Mẹ con nhà ngựa chúng tôi gặp trước khi vào làng Giethoorn
Mẹ con nhà ngựa chúng tôi gặp trước khi vào làng Giethoorn

Cuối cùng thì chúng tôi đã đến nơi ! Có 2 bãi xe trước cổng làng, một bãi nhỏ, giới hạn chỗ để, nhưng miễn phí. Còn một bãi lớn, gần cổng làng hơn, giá đậu xe là 4 euro/ngày. May mắn khi chúng tôi tới Giethoorn là chiều Chủ nhật, du khách đã vãn (làng đông khách vào cuối tuần, đặc biệt là thứ Bảy), nên bãi đậu xe miễn phí vẫn còn chỗ cho chúng tôi. Đậu xe ở châu Âu là một chuyện dài trong đó đậu xe miễn phí là một thứ xa xỉ, nên lúc nào giành được là phải giành ngay (chuyện này ở các kỳ sau sẽ biên tiếp).

Cho xe vào bãi đậu và bắt đầu thả bộ theo con đường nhỏ huyết mạch của làng, trước mắt chúng tôi, con sông, những ngôi nhà xinh xắn, những cái cầu gỗ, những lùm cây, bụi hoa, đàn vịt bơi trên sông hay đang nằm ngủ trên bãi cỏ…tất cả đều đẹp một cách hoàn hảo như tranh vẽ. Mọi thứ mô tả bằng lời, thậm chí cả hình ảnh chụp lại cũng không thể nói được hết vẻ đẹp thần tiên đến khó tin là thật của Giethoorn. May mắn thay, chúng tôi vừa tới thì trên sông xuất hiện một đoàn thuyền, trên đó, những người nông dân-diễn viên Giethoorn trong trang phục truyền thống mang theo các giỏ bánh mì, bình đựng sữa bò- hai nghề đặc trưng của nông dân trong làng là trồng trọt (lúa mì) và chăn nuôi (bò sữa). Vừa chèo thuyền họ chơi đàn accordeon và hát vang một giai điệu vui nhộn. Đấy là món quà người dân Giethoorn tặng cho du khách.

Những ngôi nhà ở Giethoorn đẹp như tranh vẽ...
Những ngôi nhà ở Giethoorn đẹp như tranh vẽ…
...trong một khung cảnh sông nước nên thơ và hoa cỏ xiết bao mơ mộng
…trong một khung cảnh sông nước nên thơ và hoa cỏ xiết bao mơ mộng
những cây cầu gỗ dù đơn sơ vẫn được trang trí bằng các giỏ hoa lãng mạn
những cây cầu gỗ dù đơn sơ vẫn được trang trí bằng các giỏ hoa lãng mạn
Không nhà nào giống nhà nào
Không nhà nào giống nhà nào
Ống nước cũng trở thành bình cắm hoa
Ống nước cũng trở thành bình cắm hoa

Bạn nên dành khoảng 1-2 ngày ở Giethoorn để tận hưởng không khí thanh bình như cổ tích, thần tiên ở đây. Đặc biệt khi chúng tôi tới Giethoorn là vào cuối tháng 6, các đêm hè ở đây như những đêm trắng, 12 giờ khuya trời vẫn sáng xanh, vẫn có thể đi chơi trong làng trong một cảm giác thật kỳ lạ. Làng không có khách sạn, thay vào đó, là dạng nhà nghỉ có thể đặt qua booking hoặc airbandb. Chúng hầu hết là các nhà nghỉ dạng căn hộ, có bếp, có sân vườn và thậm chí cả máy giặt. Làng có một siêu thị bán đủ loại đồ ăn tươi sống, trái cây.v.v. với giá rất phải chăng. Bạn có thể đi dọc theo con kênh tới siêu thị mua đồ về tự nấu ăn như ở nhà (siêu thị mở cửa từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều) hoặc nhâm nhi ở một số nhà hàng trong làng. Nhưng nhớ rằng nên tự lo bữa sáng ở nhà nghỉ, vì buổi sáng chỉ có rất ít cửa hàng mở bán đồ sớm, các tiệm ăn thường chỉ mở cửa từ trưa ! Và đừng quên thuê một chiếc thuyền tự lái để khám phá làng theo dòng kênh.

Căn nhà gỗ nhỏ 2 phòng ngủ với bếp và phòng giặt riêng nằm bên cạnh con kênh phụ, giá thuê bình thường là 160 euro/đêm cuối tuần, ngày thường còn 130 euro/đêm
Căn nhà gỗ nhỏ 2 phòng ngủ với bếp và phòng giặt riêng nằm bên cạnh con kênh phụ, giá thuê bình thường là 160 euro/đêm cuối tuần, ngày thường còn 130 euro/đêm
Ngôi làng nhỏ thanh bình như cổ tích khi những con chim làm tổ lộ thiên là chuyện rất bình thường
Ngôi làng nhỏ thanh bình như cổ tích khi những con chim làm tổ lộ thiên là chuyện rất bình thường
Và bọn vịt chạy theo người xin ăn
Và bọn vịt chạy theo người xin ăn

Giethoorn làm tôi chạnh lòng nhớ miền Tây quê nhà. Cũng sông nước đấy, cũng nhà lá đấy, cũng những người nông dân đấy, mà sao…

Thuỷ Phạm

(*) Châu Âu dưới 4 bánh xe-kỳ 5

Xem tiếp kỳ sau : Amsterdam không đèn đỏ (Châu Âu dưới 4 bánh xe-kỳ 6)