Giữa mênh mông đồi núi và vực sâu vùng Tây Bắc, chiếc Land Rover Defender đang lao dốc thì đột nhiên mất phanh, một cảm giác lạnh toát nơi sống lưng bất chợt xuất hiện, với mường tượng về cái chết đang cận kề trước mặt.

Off Road

Khi đối diện với khả năng cái chết có thể xảy ra trong phút chốc, có người bình tĩnh xử lý nhưng cũng có người kêu gào, khóc thét. Với người viết, khi trực tiếp ngồi trong chiếc xe mất phanh ở đoạn đường dốc quanh co, với một bên là đồi núi, một bên là vực sâu trong lần theo chân những “chiến mã off-road” lên vùng núi cao Tây Bắc đầu xuân Nhâm Thìn, thì cảm giác ngay lúc đó là sợ hãi và phó mặc hoàn toàn cho số phận. Tình huống đó xảy ra rất nhanh, chỉ trong khoảng một phút, và ở vị trí ghế phụ thì bất cứ ai cũng đành chịu chết, trông cậy hoàn toàn vào khả năng xử lý của tài xế. Cần phải nói thêm là lúc đó mới khoảng 4h sáng, trời vẫn tối đen và xe lao khá nhanh, nên không thể nhảy khỏi xe.

Sau những âm thanh khực khực của tiếng xe về số gấp, tiếng động cơ tắt lịm rồi đến tiếng đâm rầm vào vách núi, mở mắt ra, người viết mới biết mình vẫn còn sống sót. Định thần nhìn lại, mới thấy người mình đang co rúm, một tay bám tay nắm cửa, một tay đang ôm chặt lấy đầu. Qua phút sinh tử giữa màn đêm, hai anh em chúng tôi nhìn nhau, xuống xe ngồi một lúc cho tỉnh táo rồi lại tiếp tục thử thách cũng không kém phần nguy hiểm và cam go là chạy xe ở số 1, không có phanh, trên quãng đường dài gần 40 km quanh co, khúc khuỷu để về lại thị trấn Mộc Châu (Sơn La).

Lái xe địa hình trong đêm là một thử thách lớn
Lái xe địa hình trong đêm là một thử thách lớn

Mở đầu câu chuyện về chuyến theo chân những chiến mã off-road lên vùng núi cao Tây Bắc dịp đầu xuân Nhâm Thìn này bằng kỷ niệm về một lần thoát chết may mắn, người viết muốn mang đến một cái nhìn khác về thú vui từng bị quy kết là ngông cuồng, điên loạn của những kẻ thừa tiền, thừa sức, đó là thú vui off-road. Để cháy hết mình với niềm đam mê, những con người đã trót say cái cảm giác phấn khích của những kẻ chinh phục vẫn thường xuyên phải đối mặt với những vất vả, hiểm nguy, thậm chí có thể là cả những phút giây sinh tử.

Ở lần off-road tại cung đường đất từ Mường Lựm đến bản Giảo (Sơn La) dịp cuối tuần vừa qua, có sự góp mặt của khoảng 10 chiếc xe cơ bắp, trong đó nổi bật là những chiến mã với động cơ khủng, lốp xe kích thước lớn như Land Rover Defender, Toyota Land Cruiser, Jeep Laredo hay Mercedes-Benz 290GD.

Đoàn off-road với 3 cánh chim đầu đàn là chiếc “Mẹc G” do tay lái lão luyện Trung “già” điều khiển, Mitsubishi Pajero của đại gia Dũng “mỏ” và Defender của Nam “béo” trong câu lạc bộ off-road Hà Nội xuất phát đi Sơn La trước vào lúc 18h chiều thứ sáu (10/2). Sau khoảng 2 tiếng đi đường tắt lên trung tâm thị xã Hòa Bình, cả đoàn dừng chân tại một nhà hàng, nơi có một số chiếc Toyota Land Cruiser đời 79 và Pajero của các thành viên từ Thái Nguyên, Quảng Ninh chờ sẵn nghỉ ngơi, ăn tối.

21h30 cùng ngày, cả đoàn bắt đầu hành trình từ Hòa Bình đi thị trấn Mộc Châu (Sơn La). Xác định đoạn đường lên Mộc Châu dày đặc sương mù nên tất cả các chiến mã off-road đều được trang bị các đèn pha công suất lớn và đèn sương mù, nhờ đó mà việc di chuyển cũng khá thuận lợi. Tốc độ trung bình của cả đoàn vào khoảng 40km/h, tuy nhiên chiếc Mitsubishi Pajero của đại gia Dũng “mỏ” mà người viết ngồi cùng đèn hơi tối. Phía trước mặt xe giữa màn đêm là một màn sương mù trắng xóa, tầm nhìn hạn chế chỉ khoảng 5m. Vì thế, xe chúng tôi buộc phải bám theo đuôi xe trong đoàn có đèn pha sáng hơn để di chuyển. Gần 1h sáng, cả đoàn cũng lên đến thị trấn Mộc Châu và ngủ lại tại một khách sạn ở đây.

Sáng hôm sau, thứ 7 (11/2), cả đoàn tập trung ăn sáng và bàn kế hoạch chinh phục cung đường đất lầy lội ở Mường Lựm. Lúc này, đoàn xe còn có sự góp mặt của một số xe khác lên sau, gồm vài chiếc UAZ, Jeep và Land Cruiser.

Dàn xe off-road đỗ ở ven đường khiến rất đông người dân Mộc Châu và khách du lịch hiếu kỳ, tò mò ngắm nhìn, bàn luận. Hơn 8h sáng, cả đoàn bắt đầu di chuyển trên quãng đường dài gần 40 km từ Mộc Châu vào Mường Lựm. Điều mà các tay lái mong chờ nhất ở lần off-road này là… trời mưa. Tuy nhiên, bầu trời Mộc Châu vẫn rất sáng, trong trẻo, những ánh nắng thậm chí còn lấp ló đâu đó trên những cánh đồi, triền núi. Nỗi lo lắng về một cung đường khô ráo không làm thỏa mãn công sức đi hơn 200 km để chinh phục những khúc đường lầy lội của các tay lái đã vơi đi khi cả đoàn vào đến Mường Lựm. Bầu trời nơi đây khá âm u, độ ẩm cao, sương giăng khắp lối.

Tiến vào cung đường đất lầy lội dài 13km lần lượt là những “chiến mã” như Land Cruiser của Chủ tịch câu lạc bộ off-road Hà Nội – Sơn “cua”, tiếp theo sau là Jeep Laredo, Suzuki Grand Vitara, Mitsubishi Pajero và một số xe khác. Đoạn đường đầu tiên dài khoảng 500m dù có bùn lầy nhưng nền đất chắc nên các xe vẫn tiến nhanh lên đến một đỉnh dốc. Tuy nhiên, sự cố đầu tiên xảy ra với chiếc Suzuki Grand Vitara do hỏng đề. Một chiếc xe khác đã chạy đến mồi điện nhưng vẫn không giúp xe “sống” lại được, buộc chủ xe phải từ bỏ hành trình.

Lội bùn là một kỹ năng cao của tay lái và thử thách sức mạnh của những cỗ máy
Lội bùn là một kỹ năng cao của tay lái và thử thách sức mạnh của những cỗ máy

Từ trên đỉnh dốc nơi chiếc Grand Vitara gặp nạn, nhìn xuống phía dưới là đoạn đường thực sự khó khăn với những đoạn lên dốc, xuống dốc bùn lầy đặc quánh, những rãnh sâu dài và vực sâu bên cạnh. Không chấp nhận dừng chân, cả đoàn quyết tâm chinh phục với mục tiêu vào đến bản Giảo (khoảng cách hơn 10km nữa). Tuy nhiên, càng tiến vào sâu hơn, các chiến mã ngày càng gặp khó, do đoạn đường quá lầy lội. Sau chiếc Grand Vitara, tiếp tục có hai chiếc Mitsubishi khác bị sa lầy và phải nhờ xe khác giúp quay đầu xe rồi quay trở lại, từ bỏ hành trình.

Suốt từ buổi sáng cho đến 4h chiều, cả đoàn khoảng 8 chiến mã loay hoay di chuyển chỉ được vỏn vẹn… 3 km, trong khi đường vào bản Giảo còn dài đến 10km nữa. Khó khăn, vất vả, đói và rét khi các xe chỉ được trang bị lương khô, nước uống, xôi và bánh mì, khiến nhiều tay lái nản chí. Đến 5h chiều, bốn chiếc ở phía sau gồm Jeep, Land Cruiser, UAZ và Land Rover quyết định quay đầu trở lại. Cả đoàn lúc này chỉ còn bốn chiếc tiếp tục hành trình gồm “Mẹc G”, Land Cruiser, Mitsubishi Pajero và Jeep Laredo.

Bốn chiến mã còn lại của đoàn vẫn cần mẫn chinh phục từng mét đường để tiến lên, nhưng trời ngày một tối dần, sương rơi lạnh giá, đồ ăn, thức uống cũng dần cạn kiệt. Khó khăn càng thêm chồng chất khi chiếc “Mẹc G” và Pajero lần lượt hỏng côn và sa lầy. Mặc dù đã gọi điện nhờ trợ giúp từ các xe cứu hộ địa phương và xe tải ở bản, nhưng do trời đã tối và quãng đường khó khăn nên chờ mãi vẫn không thấy dấu hiệu của một sự giúp đỡ nào. Lúc này, cả đoàn đành quyết định từ bỏ hành trình. Tuy nhiên, một vấn đề nảy sinh là làm thế nào để hai “thương binh” Mẹc G và Pajero có thể quay đầu để trở ra.

Màn đêm ở Mường Lựm buông xuống càng lúc càng nhanh, với sương rơi dày đặc, sương mù che khuất tầm nhìn, tiết trời lạnh giá khiến bất cứ ai trong tình huống này cũng dễ cảm thấy nản lòng. Thức ăn mang theo là những mẩu bánh mì giờ đã lạnh ngắt, những nắm xôi cũng đã cứng lại, nhưng sau nhiều giờ vật lộn và di chuyển, mọi người đều ăn rất ngon dù có khi tay còn lấm lem bùn đất.

Ban ngày di chuyển trên quãng đường đất lầy lội này đã khó, ban đêm việc quay đầu với hai chiếc xe “bị thương” càng trở nên khó khăn hơn. Lúc này, tất cả mọi người đều tập trung giúp quay đầu chiếc Mẹc G và Parejo. Bản thân người viết cũng gác lại mọi việc, để một tay soi đèn pin, một tay kéo cáp, thả neo giúp hai chiếc xe di chuyển. Nếu như buổi sáng lớp bùn lầy vẫn còn đặc quánh thì vào ban đêm, khi sương xuống và sau nhiều lần quần thảo của các chiến mã, lớp bùn dần nhão ra, khiến các thành viên tham gia đều lấm bùn khắp người và đôi chân dính đầy bùn đất nặng trịch.

Để cứu chiếc Mẹc G và Pajero bị thương hoàn toàn, hai chiếc Land Cruiser và Jeep Laredo phải liên tục dùng tời cơ và tời thủy lực kéo từng mét một. Màn quay đầu xe được xem là ấn tượng nhất thuộc về chiếc Mẹc G, khi các thành viên đã buộc đầu xe vào một thân cây cố định trên núi, sau đó dùng cáp nối đuôi xe với chiếc Land Cruiser, nhờ chiến mã lành lặn này kéo đuôi xe quay 180 độ. Cuối cùng, chiếc xe cũng đã quay được đầu, nhưng chỉ nằm được một chỗ, vậy là công việc nhích dần từng mét một lại diễn ra cho đến 12h đêm. Lúc này, do nhiệt độ xuống thấp, chỉ khoảng 8 đến 10 độ C, và đói, nên cả đoàn quyết định tạm dừng rồi lên cabin ô tô chợp mắt.

Xác định phải ngủ lại trên ghế ô tô giữa chốn rừng núi hoang vu, với đôi chân ngập bùn đến đầu gối, mỗi chân dính thêm khoảng 2kg bùn, nhiệt độ ngoài trời lại vô cùng lạnh giá, khiến tất cả các thành viên trong đoàn chỉ có thể chợp mắt trong chốc lát rồi tỉnh giấc.

Đến 2h sáng, bất ngờ hai chiếc Land Rover Defender và Land Cruiser quay trở lại hỗ trợ. Cả đoàn đang chợp mắt bỗng chốc bị đánh thức bởi tiếng còi xe inh ỏi, tiếng gọi dậy của hai xe vào cứu hộ. Hai xe này còn mang theo đồ ăn là cơm, thịt gà và nước uống để tiếp viện cho đoàn. Bữa cơm muộn lúc này quả thật đáng quý, ai nấy đều thấy ngon và nhanh chóng “đánh” hết bay.

Do chiếc Jeep Laredo bị sa lầy trước đó nên chiếc Land Rover Defender phải kéo lên một điểm cao hơn rồi quay lại kéo chiếc Mitsubishi Pajero. Mặc dù vậy, mới chỉ nhích được vài mét, đến lượt chiến mã Defender lại gặp sự cố. Chiếc Land Cruiser đành phải vào ứng cứu, tiếp tục nhiệm vụ kéo Pajero, rồi sau đó đến chiếc Mẹc G. Loay hoay từ 2h sáng đến 11h trưa chủ nhật (12/2), cả đoàn mới thoát khỏi cung đường lầy lội.

Đường từ Mường Lựm vào bản Giảo (Sơn La)
Đường từ Mường Lựm vào bản Giảo (Sơn La)

Trở lại với sự cố mất phanh ở đầu bài viết, lúc đó vào khoảng 4h sáng, sau một hồi vật lộn với đoạn đường bùn lầy, chiếc Land Rover Defender của chúng tôi cũng lên được đoạn đường nhựa dẫn ra quốc lộ 6 để về thị trấn Mộc Châu. Khi đang ngon trớn vào cua, chiếc xe bỗng mất phanh và lao đi với tốc độ khá nhanh, khi một bên là núi, một bên là vực. Rất may là với kinh nghiệm dày dạn, anh bạn lái xe đã nhanh trí về số một để giảm tốc rồi cho xe tông vào vách núi để dừng lại. Sau khi hút chết và kịp định thần lại, chúng tôi tiếp tục di chuyển bằng số một trong tình trạng không có phanh, trên một đoạn đường dài khoảng 40 km, để trở lại Mộc Châu.

Gần 13h chiều chủ nhật (12/2), những chiếc xe cuối cùng cũng đã kịp trở lại thị trấn Mộc Châu. Đoàn chúng tôi sau bữa cơm chiều chớp nhoáng lại lên đường quay về Hà Nội. Suốt dọc hai bên đường, Mộc Châu mùa này hiện lên đầy lung linh, thơ mộng, với bạt ngàn hoa đào, hoa mận đang vào thời kỳ nở rộ. Khách du lịch, trong đó phần đông là các bạn trẻ từ dưới xuôi lên, đang thích thú tạo dáng và thỏa sức chụp ảnh bên những gốc hoa rực rỡ. Còn tôi, trở về Hà Nội mang theo bao cảm xúc về những trải nghiệm không thể nào quên ở một chuyến đi off-road.

Tác giả Nguyễn Hân (theo Tạp chí gia đình)