2 ngày cuối của hành trình nhiều cảm giác nhất và nhiều thử thách nhất trên yên xe Vespa khám phá cung đường ven biển miền Trung…

Ngày thứ ba : Những chàng chăn cừu trên thảo nguyên

Được báo trước đây sẽ là chặng đường gian khó nhất, vượt qua nhiều loại địa hình nhất, trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt nhất của cả hành trình : 150 km băng qua “miền sa mạc” Phan Rang-Ninh Thuận, vùng đất khô cằn có lượng mưa ít nhất Việt Nam, song ngay từ sáng sớm gặp Bàu Trắng, chúng tôi đã quên hết lời cảnh báo.

Ban co di cung toi khong-2a

Khó ai có thể giải thích được sự tồn tại kỳ diệu của hồ nước ngọt cực lớn này giữa một vùng cát mênh mông và sát biển. Đây cũng là hồ nước ngọt duy nhất của cả vùng Hoà Thắng, Bình Thuận. Bàu (hồ) chia thành hai hồ, một lớn hơn gọi là Bàu Bà, một nhỏ hơn gọi là Bàu Ông, chia cắt nhau bởi một đồi cát vắt ngang. Nước hồ trong văn vắt, có tài liệu nói Bàu Bà sâu khoảng 19 mét vào mùa mưa, nhưng dân bản địa cho rằng lòng hồ có những nơi không đo nổi độ sâu… Nước hồ mênh mông trong vắt, đồi cát mênh mông trắng loá, và bầu trời ở đây như xanh hơn những nơi khác- một cảnh sắc thần tiên của tạo hoá. Đua xe địa hình trên cát hay đạp thuyền vịt trên hồ nước là hai trò tiêu khiển hấp dẫn nhất ở đây. Tuy nhiên chúng tôi không có nhiều thời gian cho việc này.

Một cảnh được chụp ở Bàu Trắng-Bàu Sen như thực lại như mơ
Một cảnh được chụp ở Bàu Trắng-Bàu Sen như thực lại như mơ

Vừa rời khỏi Bàu Trắng, cả đoàn rơi vào “hoang mạc đỏ”. Bụi đỏ tung dưới “vó” Vespa. Đã có một “kỵ sĩ” loạng choạng tay lái. Hết đường nhựa đen bóng phẳng lì, dưới chân và phía trước chúng tôi chỉ có một màu đỏ của bất bazan. Sỏi trộn lẫn đất đỏ khiến con đường bị mất ma sát, chúng tôi buộc phải giảm bớt tốc độ, nối đuôi nhau mà đi. Hơi xót ruột một tý khi lao chiếc Sprint thanh nhã vào con đường bụi đỏ. Nhưng cũng chính ở đây những tín đồ Vespa hãnh diện với con xe với bộ khung đúc nguyên khối (thép) độc đáo của mình. Bộ khung ấy và trọng lượng 120 ký mang lại độ đằm, chắc hiếm có của một chiếc xe máy tay ga. Đặc biệt phần đầu xe không rung lắc như các dòng xe thiết kế khung rời khiến “tay cương” không run, không mệt mỏi- một cảm giác hoàn toàn khác lạ so với nhiều lần đi phượt trước đây.

Bụi đỏ tung dưới "vó" Vespa
Bụi đỏ tung dưới “vó” Vespa

Bù lại cho thử thách mặt đường là phong cảnh hoang sơ kỳ ảo như dành riêng cho chúng tôi – những “người tham gia giao thông” duy nhất ở đây. Một bên vẫn là núi, đá xếp chồng nhiều hình thù kỳ dị, chênh vênh. Một bên là biển sát kề, màu nước xanh như ngọc, lấp loá các bè nuôi tôm hùm. Đây là một vùng nuôi tôm hùm nổi tiếng của Ninh Thuận. Người ta thả “tổ nhân tạo” xuống biển, lũ tôm hùm sẽ “nhảy dù” vào chiếm lĩnh. Và thế là chỉ cần đi “thăm tôm” để biết thời điểm nào có thể bứng cả “nhà” lẫn “chủ nhân” đi… Những người nuôi tôm sống trong các ngôi nhà nhỏ dựng khá sơ sài. Họ vừa ngạc nhiên vừa thích thú đứng vẫy tay khi chúng tôi đi qua.

Thế là đã biết cách người ta nuôi tôm hùm như thế nào. Và hôm nay còn biết thêm cách người Chăm ở Bàu Trúc làm gốm ra sao- và lần này thì đến lượt mình vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Không sử dụng bàn xoay như các lò gốm Bát Tràng, Bình Dương, người Chăm lại xoay người để vuốt gốm- trông cứ như vũ công trên sàn diễn ! Làng làm gốm mà nhìn quanh chẳng thấy cái lò nào : người Chăm nung gốm ngay trên sân nhà và nung bằng rơm, lạ thế.

Nhưng điều kỳ lạ nhất của hôm nay vẫn còn ở phía trước.

Nắng rát, hôm nay mới biết thế nào là nắng ở biển nam. Đúng là vùng đất “Gió như Phan(g), nắng như Rang”. Nhưng khi mới hơn 3 giờ chiều mà mây đã kéo về, thì cả đoàn lại lo lắng : nắng tắt sớm sẽ không còn cơ hội cho các “nhiếp ảnh gia cơ động”. Vậy thì tăng tốc lên nào. Những chiếc GTS dũng mãnh và những chiếc Sprint lanh lẹ có cơ hội được biểu diễn sức mạnh vốn có của mình. Không còn tiếng nổ “phành phành” đặc trưng của những dòng Vespa đời trước (nỗi buồn của những kẻ hoài cổ), ngược lại, động cơ 3 van mới của Vespa mang lại cảm giác vận hành êm ái một cách khó tin rằng đó lại là Vespa ! Không còn cảm giác rung gằn tay lái khi tăng tốc của chiếc LX đời cũ, cả Sprint lẫn GTS tăng tốc lên 60-70 km/h một cách êm dịu. Ở tốc độ cao, Vespa xứng đáng với phẩm chất “kiêu hùng” của dòng xe châu Âu.

Vespa GTS kiêu hùng trên "sa trường"
Vespa GTS kiêu hùng trên “sa trường”

Chúng tôi đã đuổi kịp nắng. Sững người, khi trước mắt là thảo nguyên mênh mông, với những đàn cừu hiền lành thong dong gặm cỏ. Cứ ngỡ như mình đang ở Mông Cổ ! Bọn cừu thật hiền. Chúng chỉ liếc mắt nhìn những chiếc Vespa một tý, kêu be be vài tiếng như muốn nói “biết bồi, biết rồi”, rồi thản nhiên gặm cỏ tiếp, mặc cho “những chàng chăn cừu trên Vespa” tìm đủ mọi cách để lùa chúng sang phía hồ nước. Hết nắng rát, hết bụi đỏ, chúng tôi hết phi xe trên thảo nguyên bao la lại nằm ngửa mình trên cỏ mịn ngắm hoàng hôn đang buông dần.

Những hình ảnh cực đẹp trên thảo nguyên bao la :

Không còn gì thú hơn
Không còn gì thú hơn
Nhìn cảnh này khó ai nghĩ đang ở Ninh Thuận, vùng đất khô cằn nhất VN
Nhìn cảnh này khó ai nghĩ đang ở Ninh Thuận, vùng đất khô cằn nhất VN

Ngày thứ tư : Những nụ hôn rực rỡ

Đêm qua không dễ ngủ với hầu hết các thành viên trong đoàn dù sóng biển rất êm. Hôm nay chỉ còn hơn 100 km nữa là cán đích : thành phố Nha Trang, chặng ngắn nhất nhưng được báo trước là sẽ đi qua những cung đường kỳ diệu nhất. Nhưng tất nhiên, trước khi tới được sự kỳ diệu là nhiều thử thách.

Từ Ninh Chữ chúng tôi vẫn bám đường biển mà đi. Đoạn này rất nhiều khúc đường đang sửa chữa, các xe khó mà giữ được tốc độ ổn định. Như đã nói, rất may là Sprint và GTS rất đầm và bộ giảm sóc cực tốt nên dù đã sang ngày thứ tư nhong nhong trên đường nhưng các thành viên vẫn còn rất sung sức. Sung nhất là khi nhìn thấy hai bên đường những ruộng nho xanh rì. Tới Thái An rồi, làng trồng nhi nổi tiếng của Ninh Thuận. Chúng tôi lao thẳng xe vào ruộng nho. Ngẩng đầu lên : chui choa, cả đời ăn nho mòn lưỡi mà giờ này mới thấy chùm nho trên giàn chiu chít ra sao ! Những trái nho căng mỡ màng lúc lỉu dưới tán lá râm mát, trông đã thèm ! Nhưng một người bạn phượt cảnh báo : Nho chưa chín, đụng vào là hư cả giàn. Thế là chẳng ai bảo ai, cả hội chỉ thi nhau tạo dáng dưới chùm nho, tự nhủ : Nho còn xanh lắm ! Mãi một lúc mới thấy chủ ruộng ra, anh cho hay cả ruộng nho đã có người mua hết. Chả biết chuyện hái 1 quả hư cả giàn có đúng không nhưng rõ ràng ở đây không thấy ai đụng vào một quả nho trrên giàn, cho dù có chủ ruộng hay không. Hay thật.

Con cáo và chùm nho
Con cáo và chùm nho

Tạm biệt những ruộng nho Ninh Thuận, đoàn xe chúng tôi bắt đầu chinh phục một trong những cung đường hoang sơ đẹp nhất Việt Nam : đường tới Vĩnh Hy. Chỉ mới được biết đến những năm gần đây, vịnh Vĩnh Hy thuộc xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, cách thành phố Phan Rang chừng 40 km về phía Bắc, là một quần thể thiên nhiên tuyệt đẹp : biển xanh như ngọc với những vùng san hô nhiều màu sắc, bãi cát trắng bao quanh và phía trên cao là vườn quốc gia núi Chúa với những dãy núi đá chênh vênh nhiều hình thù ngộ nghĩnh lẫn kỳ dị. Từ trên cao nhìn xuống, ốc đảo Vĩnh Hy như một nàng tiên còn ngái ngủ. Ngắm “nàng” mê mẩn chen lẫn với nỗi lo sợ hoang mang rằng, nếu không phải một hoàng tử, mà là một…quái thú đánh thức “nàng” thì sao ?

Suốt từ Vĩnh Hy về tới Cam Ranh, những con đường ngang hướng biển đều dẫn bạn tới những ốc đảo thần tiên. Khu Bình Châu, Bình Lập, nơi được chọn làm bối cảnh quay bộ phim Nụ hôn rực rỡ và Mỹ nhân kế của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng. Nhưng ở đây phải đi bằng xe máy, trên những con đường đất mới cạp, ra tận biển, mới thú. Hải sản ở đây ngon, giá phải chăng, và nhất là thưởng thức trong tiếng sóng và gió biển, trước mặt là màu xanh ngọc bích của biển, trên đầu là màu xanh ngăn ngắt của trời và bên cạnh mình là màu xanh thăm thẳm của trùng trùng núi đá !

Bờ biển hoang sơ tuyệt thanh bình
Bờ biển hoang sơ tuyệt thanh bình

Lúc này đây, bao hình ảnh, bao cảm xúc của 4 ngày qua dồn về. Theo cánh hải âu, chúng tôi đi về phía biển. Nhưng biển không chỉ còn là biển. Biển là em, là mẹ, là những cánh đồng muối trắng nhọc nhằn, là những ruộng nho trĩu quả, là chú bé chăn cừu gầy gò với nụ cười bẽn lẽn, là những con tàu miệt mài ra khơi, là tít tắp chân trời…, là những gì thiêng liêng nhất của mỗi người Việt Nam : Tổ quốc.

Lòng hồ thành thảo nguyên  đẹp như bức tranh
Lòng hồ thành thảo nguyên đẹp như bức tranh
Phút vui sướng trẻ thơ
Phút vui sướng trẻ thơ
Hay bình an, ngơ ngác
Hay bình an, ngơ ngác
Bạn có đi cùng tôi không ?
Bạn có đi cùng tôi không ?

(*) Photo Tour 2014 Theo cánh hải âu từ ngày 29/5 đến hết 1/6/2014 tiếp nối Photo Tour 2013 Theo dấu người tình được thực hiện vào tháng 5/2013 trên cung đường miền Tây Nam Bộ : TP.HCM-Mỹ Tho-Sa Đéc-Cần Thơ-Trà Vinh-Bến Tre-TP.HCM. Chuỗi Photo Tour nằm trong chương trình dự kiến đi dọc Việt Nam trên xe Vespa của những người yêu du lịch và nhiếp ảnh. Chương trình do công ty Mây +Mây phối hợp cùng Phuot.vn tổ chức.