Tôi sẽ kể cho bạn biết vì sao tôi yêu đất nước Nhật Bản đến vậy… (không biết đây là bài thứ bao nhiêu viết về đất nước này và sẽ không thể dừng lại…)

Sở hữu sân bay quốc tế lớn nhất, bận rộn nhất và quan trọng nhất của nước Nhật (Narita International Airport) khiến thành phố Narita vô tình bị bỏ quên trên “bản đồ du lịch” của đất nước mặt trời mọc. Không biết trong số hàng trăm ngàn lượt khách nước ngoài đặt chân tới sân bay Narita mỗi ngày, có mấy ai có ý định dừng chân khám phá thành phố “ngoại ô” này, vì Tokyo chỉ cách đó không đầy 70 km. Tôi cũng vậy, cho tới khi “phải” ở lại Narita gần 10 tiếng đồng hồ trên chặng đường bay dài từ TP.HCM tới Los Angeles, và sau đó biết là mình may mắn.

Cổ kính Narita

Chuyến bay của hãng hàng không Nhật Bản All Nippon Airways khởi hành từ TP.HCM lúc nửa đêm, tới sân bay Narita lúc 7 giờ 30 sáng giờ địa phương và chặng tiếp theo từ Narita đi Los Angeles cất cánh lúc 17 giờ 30 phút, có nghĩa chúng tôi có đúng 10 tiếng đồng hồ dừng chân trên đất Nhật. Thủ tục transit vào Nhật khá nhanh gọn, tuy nhiên với hộ chiếu Việt Nam, bạn phải có visa quá cảnh trước khi khởi hành. Việc này chỉ tốn lệ phí 180.000 đồng và 1 tuần chờ đợi, đổi lại, bạn được phép quá cảnh vào Nhật tới 72 giờ đồng hồ (tất nhiên phải nhớ căn đồng hồ để về kịp chuyến bay nếu không muốn mất thêm tiền đổi vé nếu lỡ chuyến). Từ sân bay Narita về nhà ga trung tâm Narita chỉ mất 10 phút đi tàu với giá vé 320 yên, nếu đi bus (loại Retrobus dành cho khách du lịch) thì chỉ mất 200 yên. Cửa ga là bến xe bus và cũng là trung tâm của thành phố Narita, mọi tuyến du lịch khám phá Narita đều bắt đầu từ đây.

Bảng hướng dẫn sử dụng xe bus từ sân bay tới các điểm tham quan chính ở Narita

Cơm lươn và ngôi đền ngàn năm tuổi

Cái tên Narita chỉ xuất hiện vào đầu những năm 1960 khi Nhật Bản quyết định xây dựng sân bay quốc tế tại khu vực này, và cũng từ đó, những ngôi làng cổ của vùng Suginami mới “thức dậy”. Narita được ghép lại từ tên hai ngôi làng Narimune và Tabata. Trong suốt thời kỳ Edo (1603 – 1868), đây là vùng đất của các võ sĩ đạo (samurai) và các tướng quân (shogun) đồng thời cũng là khu vực buôn bán sầm uất. Nhưng lịch sử hình thành của vùng đất Narita được biết đến từ xa xôi hơn, một trong những dấu tích còn lại là ngôi chùa ngàn năm tuổi Naritasan Shinsho-ji được xây dựng từ năm 940, đến nay vẫn là một trong những điểm hành hương quan trọng của đất nước mặt trời mọc. Hàng năm, Shinsho-ji đón khoảng 13 triệu lượt người tới tham quan.

Chỉ mất chừng 15-20 phút đi bộ từ cửa nhà ga chính của thành phố, Keisei Narita Station, là tới Shinsho-ji. Nhưng đừng vội vã bởi con đường nhỏ duyên dáng và đầy màu sắc Omote-sando dài hơn một cây số nối giữa nhà ga và ngôi chùa ngàn năm tuổi ấy chắc chắn sẽ níu chân bạn lại.

Con đường Ometo-sando lúc sáng sớm, chúng tôi vừa ra khỏi sân bay, được hưởng không khí “ngày Mùng Một tết”

Gợi nhớ những con đường dốc quanh co ở Kyoto, Omote-sando ở Narita cũng dốc, cũng quanh co, hai bên đường thâm thấp các cửa hàng bán đồ lưu niệm và tiệm ăn. Vẫn những ngôi nhà gỗ được xây cất theo kiểu truyền thống, vẫn kiểu trang trí cửa hiệu và tiệm ăn mang đậm màu sắc Nhật Bản không thể trộn lẫn, nhưng Omote-sando lại có thêm không khí của những làng chài nhờ những cửa hàng bán khô cá, khô tôm đủ loại và cá tươi. Cá tươi, chủ yếu là cá chạch được thả trong những cái chậu to đựng đầy nước đặt ngay trên vỉa hè. Và đặc sản của Narita là…lươn. Những cửa hàng cơm lươn san sát trên phố Omote-sando. Độc đáo của món cơm lươn ở đây là thực khách được nhìn tận mắt món cơm lươn của mình được chế biến như thế nào. Màn làm lươn được đầu bếp trình diễn thoăn thoắt : những con lươn chỉ bé bằng cái đũa, được bắt, lột da, mổ lấy ruột và cắt từng khúc, xiên vào que tre và cho vào lò nướng. Món cơm lươn nướng với sốt teriyaki nổi tiếng của Nhật Bản, nhưng ăn ở Omote-sando, đặc biệt được kèm thêm chén súp lươn, một trong những đỉnh cao tinh tế nấu ăn của người Nhật. Chén súp thật trong, dậy mùi thơm của lươn mà không tanh và bộ ruột lươn được làm sạch nằm dưới đáy chén, bùi và ngậy không thể tả… Nhưng tất nhiên nên để dành món ấy cho bữa trưa thư thả. Bây giờ, còn khí sớm, không ít cửa hàng vẫn còn đề biển “close”, con đường Omote-sando đưa chúng tôi tới không gian uy nghi và tĩnh lặng của ngôi chùa ngàn năm tuổi Naritasan Shinsho-ji.

Món cơm lươn đặc sản của người Nhật
Quán cơm lươn mà chúng tôi có dịp thưởng thức- một không gian đẹp tựa tranh

Trong tiếng Nhật, Naritasan có nghĩa là “núi Narita”, thể hiện cho độ cao của ngôi chùa, còn Shinsho-ji có nghĩa là “Ngôi chùa chiến thắng”, là một quần thể Phật giáo đồ sộ với nhiều công trình kiến trúc được xây dựng qua nhiều thời đại. Ngôi chùa chính được khởi công xây dựng vào năm 940 để tưởng nhớ chiến thắng của một vị tướng quân (bởi thế chùa được đặt tên chiến thắng), sau đó, nhiều công trình khác trong quần thể tiếp tục được xây dựng và hoàn thiện: cổng Komyo-do được xây dựng vào năm 1701, 3 toà tháp cao 25 mét được xây dựng vào năm 1712, cổng chính Niomon vào năm 1830, khu vườn Narita-shan Park mở cửa vào năm 1928, Chính điện (Great Pagoda) mới được dựng lên vào năm 1984…Bởi vậy Naritasan không chỉ là một ngôi chùa, mà còn là một bách khoa thư về nhiều giai đoạn lịch sử của nước Nhật. Và bởi vậy, tới Naritasan, ngoài du khách hành hương, còn có rất đông học sinh đủ lứa tuổi. Mỗi nhóm chừng 10-15 em, có hướng dẫn viên đi cùng và những bài học lịch sử, văn hoá được trao đổi ngay dưới mái chùa, thật thú vị.

Một con đường cây anh đào cổ thụ chạy dài dẫn du khách tới công viên Naritasan, cũng chính là nét độc đáo của quần thể tâm linh này. Công viên chùa rộng hơn 16 ha, với những con đường mòn quanh co dưới tán cây rậm, với những khu vườn đá uy nghi, lạ lẫm. Gọi là công viên-rừng cũng không ngoa vì sự rộng lớn và cảm giác hoang sơ của nó, một khu rừng nhân tạo theo đúng phong cách của người phương Đông “cỏ cây chen đá lá chen hoa”, khiến đôi lúc người đi có cảm giác…lạc.

Đường lên ngôi chùa cổ trong quần thể Nariasan Shinsoji
Rất nhiều những tảng đá đục đẽ công phu được dựng lên trong vườn-đá giữa công viên
Đến các di tích ở Nhật rất hay gặp học sinh Nhật Bản chăm chú tìm hiểu về văn hoá đất nước họ

Sầm uất Aeonmall ở Narita

Sau bữa cơm trưa lươn nướng teriyaki không thể quên trên con phố Omote-sando, biết không còn đủ thời gian để tiếp tục khám phá Narita, chúng tôi quyết định quay trở lại sân bay. Nhưng trước khi trở lại sân bay Narita, có một nơi rất gần chùa Naritasan mà bạn không thể không tới, đó là trung tâm mua sắm Aeonmall. Với khoảng 150 cửa hàng cửa hiệu, Aeon đa dạng, phong phú các mặt hàng, từ đồ ăn tới thời trang, sách vở, băng đĩa, đồ nhà cửa…, và có cả một trung tâm chiếu phim hiện đại Humax Cinema Theaters.

Khách du lịch trước khi rời Nhật Bản qua cửa ngõ Narita thường ghé qua Aeon để tiêu nốt những đồng yên cuối cùng. Mặc dù sân bay Narita nổi tiếng với hệ thống các cửa hàng miễn thuế vô cùng phong phú và một thế giới đồ ăn cực hấp dẫn nhưng hàng hoá ở Aeon vẫn rẻ hơn. Đặc biệt ở đây có cửa hàng 100 yên (tất cả các món đồ đều đồng giá 100 yên, khoảng 22.000 đồng) mà bạn khó có thể ra cửa tay không. Phần nhiều các món đồ ở đây có xuất xứ từ Trung Quốc được gia công theo tiêu chuẩn đặt hàng của hãng Daiso, Nhật Bản. Nhưng cũng có không ít món đồ “made in Japan” hẳn hoi, nhất là các đồ dùng trong nhà, đồ nhà bếp, được bán với giá rẻ “giật mình” (nếu so với mặt bằng giá cả chung ở đất nước được liệt vào hàng đắt đỏ nhất thế giới này). Và nếu gặp may, bạn sẽ có thể tìm được những món hàng “demo” (hàng bày mẫu, hàng thử), hàng “recycle” (hàng đã qua sử dụng) đảm bảo chất lượng, được bán với giá rất mềm như những đôi giày “made in Japan” chỉ 1.000 yên (hơn 200 ngàn), “made in Spain” hoặc “made in Italy” chỉ 2.000-3.000 yên…

Vào Aeonmall cũng rất dễ … lạc trong ma trận hàng hoá. Những món đồ “tiêu chuẩn Nhật Bản” không chỉ nổi tiếng về chất lượng mà còn rất độc đáo, khác biệt về kiểu dáng thiết kế, nhìn là biết… chỉ có ở Nhật. Bởi vậy, đến Aeon, ngoài việc “canh” túi tiền, còn phải “canh giờ”, nếu không muốn lỡ chuyến bay.

Bên ngoài trông thấp nhỏ như các outlet mall, nhưng bên trong Aeon Mall thoải mái cho bạn đốt thời gian và đốt ví
Chuỗi cửa hàng này chuyên bán mỹ phẩm Nhật Bản giá bình dân
Và nhớ ghé qua cửa hàng đồ second-hand này, kế bên là cửa hàng 100 yen

Xe bus từ Aeonmall ra sân bay đón khách ngay từ cửa trung tâm mua sắm, 200 yên và sau 20 phút là đã nhìn thấy phi trường. Chúng tôi qua cửa kiểm soát, chuẩn bị cho chặng bay dài sắp tới đến Los Angeles. 10 giờ ở Narita đã trôi qua như chớp mắt. Trong tôi dường như vẫn còn nguyên cảm giác chìm trong tĩnh lặng vô bờ ở ngôi chùa ngàn năm tuổi, còn nguyên vị súp lươn thơm ngọt lạ lùng trên con phố Omote-sando. Và còn nguyên sự tiếc nuối, vì tôi biết Narita còn nhiều hơn rất nhiều những gì chúng tôi vừa được trải qua. Còn một bảo tàng ngoài trời của thời Edo, ngôi làng Bono-no Mura. Còn một thị trấn trên bờ kênh với những ngôi nhà cổ Sawara. Còn một thành phố có cái tên tuyệt đẹp, Sakura (Anh đào), thành phố của các samurai, nơi giờ đây là Bảo tàng lịch sử quốc gia Nhật Bản, mà tôi mới chỉ được nhìn thấy qua ô cửa sổ con tàu. Tạm biệt để trở lại nhé, Narita…

5.2013

Ghi chú thêm : Hãng hàng không Nhật Bản All Nippon Airways có văn phòng tại toà nhà Sunwa ở Nguyễn Huệ, TP.HCM, phục vụ tuyệt vời và thường xuyên có các chương trình promote.